Thơ Tứ Tuyệt
   

TRANG  CHÍNH           

D̉NG THƠ

ĐẤT VĂN

SUỐI NHẠC

RỪNG ẢNH

Những Vần Thơ Hay

SƯU TẦM

Sáng Tác Mới

 

   

       

THƠ TỨ TUYỆT

 

Như tên gọi, thơ Tứ Tuyệt (poème de quatre vers, quadrain), là thể thơ bốn câu, tập trung vào một chủ đề , một cảm xúc hay một suy nghĩ . Đó là một bài thơ ngắn, rất riêng, với đăc trưng là không đổi ư, giữ nguyên  một ư trước sau như một .Thơ Tứ Tuyệt được thể hiện qua các thể 3,4,5,6,7,8 chữ hay lục bát .

Các Thi Hào, Thi Bá thơ Đường có nhiều thơ Tứ Tuyệt như là một trong những điểm đặc sắc của Thơ Đường mà các bài Xuân Oán (Lưu Phương B́nh), Khuê Oán ( Vương Xương Linh), Tĩnh Dạ Tứ (Lư Bạch), Phong Kiều Dạ Bạc (Trương Kế)... là những thí dụ điển h́nh .

Tôi rất thích thơ Tứ Tuyệt bởi lẽ thơ được tŕnh bày một cách ngắn gọn , nhưng cũng v́ ngắn gọn, việc làm thơ Tứ Tuyệt cũng gặp không ít khó khăn v́ không dễ dàng diễn tả tập trung vào một ư, một cảnh, một t́nh, một tâm trạng chỉ qua bốn câu thơ .

Nghĩ cho cùng, trong thời đại kỹ nghệ tân tiến, người người chạy đua với thời gian th́ việc làm và thưởng thức thơ Tứ Tuyệt là một ưu điểm nhờ sự nói ít mà gợi nhiều suy ngẫm cho người đọc. Lắm khi sự ngắn gọn lại chứa nhiều triết lư sâu xa và mới lạ . Thât không quá đáng khi người Trung Hoa vẫn gọi thơ Tứ Tuyệt là “TUYỆT CÚ” (câu tuyệt diệu) . Cần nói là khi thưởng thức loại thơ nầy, ngướ nghe, người đọc thường lặng im, như nín thở để cuối cùng, khi câu chót được lướt qua th́ thở dài nhẹ nhơm như vừa t́m thấy một điều mới mẻ thú vị.

 Xin dẫn ba bài Tứ Tuyệt sau đây, một của Nhà Thơ đă thành danh từ lâu và hai của Nhà Thơ nữ trẻ trong và ngoài nước như sau:

 

RÉT ĐẦU MÙA NHỚ NGƯỜI ĐI PHÍA BỂ

 Cái rét đầu mùa, anh rét xa em

Đêm dài lạnh, chăn chia làm hai nửa

Một đắp cho em ở vùng sóng bể

Một đắp cho ḿnh ở phía không em !

 

Chế Lan Viên

 

BỘ ĐỒ TRÀ

 Một cái b́nh sứt ṿi, bể nắp

Bốn cái cốc men tróc, phai màu

Chiếc khay nhôm đă rỉ ṃn loang lổ

Cảm ơn Trời, chúng vẫn ở bên nhau!

 

Vạn Lộc (tập thơ Hạt Bụi, NXB Hội Nhà Văn-VN))

 

XUÂN ĐỚI VŨ

 Nhất chi sơn thôi thôi tồn vạn đại

Ngọc thiên hoa băng tuyết hận xuân giai

Bồng lai cung, loan phụng bất tái lai

Cửu hoa trướng, tịch liêu xuân đới vũ

 

MƯA XUÂN

 Núi cao cao ngất ngàn năm

Ngh́n hoa băng tuyết hận thầm t́nh xuân

Bồng Lai tương hội xa xăm

Màn hoa ủ rủ âm thầm mưa xuân

 

Ngọc Thiên Hoa (tập Lỡ Một Thời Xanh Xưa , NXB Chicago-USA)

 

TỨ TUYỆT TRẦN KIÊU BẠC

 

NH̀N LẠI

 Cuối mùa c̣n một chút mưa rơi

Hạt nhớ, hạt thương, hạt ngậm ngùi

Mai sau có trầm ḿnh trong nắng

Vẫn nhớ mưa buồn rớt lẻ loi

 

Trần Kiêu Bạc

 

TẠ

 Tạ ơn đời rót máu về tim

Tạ t́nh em khóc ướt vai mềm

Tạ từ đêm thức cho trời sáng

Tạ ḷng nguyệt quế tỏa hương quen

 

Trần Kiêu Bạc

 

KHÔNG ĐỀ

 Không giờ, không thấy số không

Đồng hồ đă vẽ hai ṿng mười hai

Đêm không em để đêm dài

Không giờ, không cả ḷng ai đợi chờ!

 

Trần Kiêu Bạc

 

KHÔNG ĐỀ

 Mừng nghe nguyệt quế trổ hoa

Chắc là rụng trắng hiên nhà, ngoài sân

Gởi Sàig̣n chút bâng khuâng

Ngướ chăm nguyệt quế c̣n không nụ cười ???

 

XA MẸ

 Cầm theo ve Nhị Thiên Đường

Dầu c̣n phân nửa, t́nh thương Mẹ đầy

Xa quê đếm chuổi ngày dài

Ve dầu nhỏ xíu giữ hoài bên lưng

 

CÚC NỞ HOA

 

Trồng ở đầu hiên đơn độc Cúc

Mơ hoài Cúc chẳng nở cho ta

Bụt bảo: Con làm thơ Tứ Tuyệt

Cúc Vàng cảm động sẽ ra hoa.

 

TÓC PHAI MÀU

 

Chắc buồn nên tóc đẩy xô nhau

Đường rẽ chia hai nửa mái đầu

Một bên quê cũ bên quê mới

Tóc cũng v́ quê sớm bạc màu.

 

LĂNG MẠN ƠI, CON MUỖI

 

Nằm nghiêng em dáng nhỏ vai mềm

Muỗi đến vo ve trắng cả đêm

Một chút ngực phơi ngoài áo mỏng

Nh́n hoài muỗi chẳng muốn bay lên.

 

NƯỚC MẮT TRONG CƠM

 

Bưng chén cơm chiên nh́n thấy Mẹ

Dỗ dành từng muỗng đút cho con

Sao thấy trong cơm ḍng nước mắt

Con không ăn được để Mẹ buồn!

 

TRÊN VẠT ÁO DÀI

 

Ước chi trên vạt áo dài

Có ghi tất cả những bài thơ tôi

Để khi vén áo em ngồi

Thơ rung từng chữ từng lời mộng du.

 

THEO CÙNG NGUYỄN BÍNH

 

Cầm câu sáu tám ngại ngần

H́nh như Nguyễn Bính đứng gần đâu đây

Thôi th́ mạnh dạn buông tay

Cho thơ lục bát bay đầy vườn thơ.

 

TRẦN KIÊU BẠC.