TRẦN KIÊU BẠC

   

 

  

        TRANG  CHÍNH           

       D̉NG THƠ

       ĐẤT VĂN

       SUỐI NHẠC

       RỪNG ẢNH

       TRANG DÀNH CHO BẠN

       SƯU TẦM

       Sáng Tác Mới

 

·       Một tuổi thơ tội nghiệp

·       Một thời hoa niên lận đận gian khổ trong chiến tranh

·       Một khoảng đời tha hương lưu lạc sau hoà b́nh

·       Một lặng im nơi cố quốc

·       Một hiu hắt chốn quê người

THU NGẮN MỘT TÂM SỰ DÀI

1-   Tôi xa quê hương không lâu so với chiều dài thời gian của một đời người, một thời gian đủ để, khi nghĩ về nơi chôn nhau cắt rún với những người thân hay những vùng đă sống hoặc đi qua, tôi có đủ vui buồn: vui để không quên và buồn để nhớ.

 

2-   Tôi đă qua thời gởi thơ văn đăng báo thuở trước qua nhiều bút hiệu không nhiều người nhớ tới hay chỉ nhớ thoảng qua.

Tôi đă qua thời in chung và riêng thơ văn với bạn cùng trang lứạ. Chỉ việc in tập thơ cho riêng ḿnh ( Bên Lề Cuộc Đời) trong những năm c̣n ở  Trung Học đánh dấu một kỷ niệm để đời là phải bán một khâu nhẫn 2 chỉ vàng của Bà Nội cho (nay đă tuyệt bản).

Tôi đă qua thời gian gia nhập, rồi thành lập Thi Văn Đoàn hay Bút Nhóm, thời xôn xao, sôi nổi của tuổi thanh niên.

Tôi đă quen với nhiều mục thơ, văn trên một số báo hoặc tập san định kỳ mà đến bây giờ không c̣n mấy người nhớ ngày ra số đầu tiên hay năm đ́nh bản.

         Tất cả đă qua đi, thời gian c̣n để lại chút dấu vết và tất nhiên là không c̣n ǵ quan trọng để nhắc nhớ nữa!

 

3-   Một nhà thơ thời danh đă ví “Thơ là một bản văn xuôi khó tính “. Tôi rất tâm đắc lời nhận xét nầy qua kinh nghiệm  viết văn và làm thơ .Cũng chính sự “khó tính” của thơ làm tôi luôn dè dặt trong không gian nầỵ  Tôi tập đi trên con đường làm thơ giản dị từ lúc khởi đầu cho đến hôm nay . Những bài thơ, tứ thơ và lời thơ đều đơn giản, dung dị và không gai góc. Tôi không thích, không dám và h́nh như cũng không có năng khiếu làm thơ siêu h́nh, siêu thực hay triết lư cao xa . Khi tôi mang những chữ cầu kỳ, lạ lẫm, khúc mắc khó hiểu hay có tích chất triết học vào thơ, tôi lại có cảm nghĩ không an tâm là ḿnh tự làm khổ ḿnh, tự nâng cao ḿnh, tự phỉnh gạt ḿnh và đánh lừa người đọc. Tôi vẫn ái mộ và khâm phục những bài thơ cao siêu nhưng rất sợ kiểu “ Học đ̣i không được, bắt chước không thành “ .

 

4- Như tôi vừa kễ, tôi đang đi trên đường thơ giản dị, b́nh thường nhưng không tầm thường, mà đă có không ít người đồng hành hoặc đang đi phía trước. Một điển h́nh là trong văn học Trung Quốc , đời Nhà Thanh có nêu trường hợp một thanh niên nhà nghèo, ít học, đă gào khóc khi Mẹ mất bằng những câu giản dị, chân t́nh mà  đầy âm thanh và h́nh ảnh:

         Khốc nhất thanh, khiếu nhất thanh

         Ngă đích thanh âm nương quán âm.

        Như hà nương bất ứng!

        (tạm dịch nghĩa là : Khóc một tiếng, gọi một tiếng. Rơ ràng là tiếng quen của con Mẹ đă biết sao Mẹ không trả lời!) Có lời nào khóc Mẹ đơn sơ mà gần gũi, xúc động như vậy ? Hơn nữa, kho tàng Ca dao Việt Nam được xây dựng bằng những câu, chữ b́nh dân mà vẫn sống măi trong ḷng người Việt ḿnh. Những Nguyễn Du, Đồ Chiểu, Nguyễn Bính … đă có những câu thơ đơn giản, b́nh dị trong những tác phẩm để đời mà ai cũng biết và khi nhắc đến, các thế hệ sau đều phải nễ phục.

Thơ tôi là những lời chân thành. mộc mạc, dễ hiểu, toát ra từ tâm sự riêng hoặc đôi lúc là tâm sự, hoàn cảnh của người khác  được diễn tả qua vần điệu . V́ thế thơ đến với tôi tự nhiên như không khí, như hơi thở, như nắng, như mưa, như  ngày lên, như đêm xuống,  như cây đến thời nở hoa, như hoa đến kỳ kết trái …

 

5-  Những bài thơ, khúc văn và h́nh ảnh được tôi thực hiện khi xa quê hương và cả những sáng tác trong nhiều thể lọai của các thân hữu sẽ được lần lượt đưa lên trang Web nầy. Một số lớn sáng tác của tôi đă có mặt trên các báo địa phương nơi tôi đang sống, hay trên các báo ở xa hơn, các tạp chí chuyên ngành và trên các Websites trong và ngoài nước.  Những bài viết trước đây và những bài rất riêng tư đă được tôi tập hợp lại, ǵn giữ như báu vật và sẽ công bố sau trong thời điểm thích hợp.

 

6-  Bút hiệu tôi đang dùng, Trần Kiêu Bạc, đến với tôi không t́nh cờ, do người Thầy cũ đặt cho vào lúc mà Thầy Tṛ khó khăn lắm mới gặp được nhau .Nghĩa bút hiệu cũng dễ hiểu, đó là người mang họ Trần, nhỏ nhoi, thấp kém, khiêm nhượng và không bằng ai . Nhiều người lại nghĩ theo kiểu chiếc tự Kiêu và Bạc và hiểu như  “ Kiêu hănh” mà “ Bạc phận” là không đúng! Kiêu Bạc là tiếng đôi, đi chung nhau, tách rời ra sẽ khác nghĩa.

 

7-  Tôi nghĩ làm thơ viết văn là một cơ hội bày tỏ nỗi ḷng, giao lưu với xă hội qua nhiều bạn cùng sở thích và tốt hơn hết là nâng cao tâm hồn ḿnh lên một chút trong cơi đời ô trọc và đầy phiền muộn nầỵ  Nếu may mắn có một khúc văn, một bài thơ hay thậm chí một câu thơ được người đọc nhớ và nhắc nhở là tôi có được một phần thưởng tinh thần vô gíá .

 

8-  Bạn có thể biết “Một Chút Quê Hương” của tôi nằm trong những h́nh ảnh tiêu biểu ở Trang Chính như Núi Bà Đen  (Tây Ninh), Nhà Thờ Đức Bà ( Sàig̣n), Biển Hồ ( Pleiku) và nhiều nơi khác tôi đă sống và đi qua.

 

         TRẦN KIÊU BẠC

(California, Hoa Kỳ, ngày tháng năm không)

       

           Trang Chính   Thơ   Văn    Nhạc    Ảnh   Trang Dành Cho Bạn    Sưu Tầm