|
GỞI NẮNG
Em một mình giữa chợ đông Sàigòn Trời muà hè, chưa thu, như sa mạc Lãng mạn đọc lại thơ thời đi học Bắt chước người, em, áo lụa Hà Đông
Em vô tư dưới cơn nắng mênh mông Nắng gầm thét sơn áo bay màu lửa Gió ngẫu hứng thổi một chùm bụi đỏ Lụa áo em ghen mây trắng đa tình
Tưởng tượng thật nhiều mà vẫn không tin Lụa Hà Đông đâu làm Sàigòn chợt mát (*) Ông Nguyên Sa làm dịu êm cơn nắng thật Nhờ thơ tình, đâu phải lụa Hà Đông
Em bạo gan véo chút nắng vòng cung Gởi qua đó chắc tuần sau nhận đuợc Có thơ anh thế giới nầy cũng mát Huống chi nhỏ nhoi một góc phố Sàigòn
Giờ một mình, không áo lụa Hà Đông Em biếc chắc thơ mát lòng hơn áo Thư và thơ anh hiền mà giông bão Nắng có về nắng cũng trốn đi
Nên em đâu cần áo lụa làm chi!
(*)Ý thơ Nguyên Sa trong bài Aó Lụa Hà Đông
( Viết giùm AI đó ở Sàigòn , tháng 8/ 2008 )
TRẦN KIÊU BẠC |
||||
|
|
||||