|
CHỊ XUYẾN.
( phong cách Miền Nam)
Ngoài tên cúng cơm quen gọi là Con Tư Đôi khi người ta kêu chị là Con Xuyến Cái tên không nhà quê, không thị thành mà dễ mến Chị nói nhà nghèo, Má chị ước ao có ṿng xuyến để đeo
Chắc chị không lớn hơn tôi bao nhiêu Lúc tôi lên mười, chị chừng mười ba mười bốn Không hiểu sao ḿnh cứ trông mau lớn Lúc chị đứng gần, tôi xấp xỉ ngang vai
Muốn cao thêm tôi cứ nhón chân hoài Để nghe rơ mùi thơm từ sau ót chị Chừng một năm sau chị chải đầu đường rẽ Tóc chị phân hai đón tuổi trăng rằm
Tôi tự coi ḿnh cũng đến tuổi mười lăm Mà thiệt ra chỉ mười một mười hai ǵ đó Trưa chị ra giếng gội đầu tôi thập tḥ đứng ngó Tuổi chưa dài mà tóc đă dài chấm ngang lưng
Chị hất tóc lên lộ hai má đỏ hồng H́nh như chị vô tư mỉm cười với ai không rơ Hàm răng trắng tinh, môi cười hoa nở Vai chị thon thon, cổ chị trắng ngần
Cái áo bà ba khoét cổ trái tim Ai may khéo ôm ṿng eo thật sát Đêm đó tôi ch́m trong trời thơ bát ngát Tập viết mấy hàng tặng chị gọi là thơ
Gặp tôi hôm sau, chị nhỏ giọng như thầm th́ - Năm sau chị lấy chồng, rồi ai viết thơ cho chị? Tôi chưa hiểu nên hỏi thêm cho kỹ Chị buồn buồn: Chắc mai mốt chị đi xa
Bên nầy hàng rào tôi ngóng chị vào ra Chờ chị gội đầu, bạo gan tôi hỏi - Có phải chị theo chồng vào năm tới Chị trẻ măng mà chồng vợ nỗi ǵ?
- Nói thiệt em nghe, Má chị đă hứa lễ vu qui Huống chi ngày xưa, tuổi mười ba đă yên bề gia thất Trưa trưa chiều chiều, rồi một năm qua dài mút mắt Chị vội quên thằng em, chị đă theo chồng
Tôi mơ màng một t́nh cảm mông lung Chân lạnh ngắt lang thang trời tháng Chạp Tiếc không lớn mau để chị đi đâu mất Nay chị xa rồi, tôi lớn nữa làm chi?
Tôi về một ḿnh bên trang giấy buồn hiu Bỗng thấy lại trời thơ xanh bát ngát Tôi vẽ h́nh thơ đầy thềm giếng xưa trong mát Có cổ chị trắng ngần, có cổ áo trái tim.
TRẦN KIÊU BẠC. |
||||
|
|
||||