|
BÂNG KHUÂNG TIẾNG GUỐC .
Lạc phương nào anh cũng nhận ra em Tiếng guốc thân quen giữa rừng chân bước Gót tiểu thơ dễ ǵ ai có được Bàn chân thon mềm khác những bàn chân
Khoan thai bước đi tiếng guốc khẽ khàng Như chạm nhẹ vào từng viên sỏi nhỏ Tiếng gơ êm mà nghe xao động quá Cho ḷng ḿnh mắc nợ những âm thanh
Tiếng guốc riêng em chờ đợi dỗ dành Khi hờn dỗi như tan vào nước mắt Tiếc muà Hè mang eo thon đi mất Để lại sân trường tiếng guốc bơ vơ
Gót son một thời qua hết tuổi thơ Tóc buộc đuôi gà cài băng đô tím Tuổi trăng rằm như in đầy kỷ niệm Đêm một ḿnh nghe tiếng guốc c̣n vang . TRẦN KIÊU BẠC |
||||
|
|
||||